Chú mèo Mii thay đổi tâm hồn cằn cỗi, lạc hậu của thầy giáo bằng cách nào?

Bộ phim sản xuất năm 2015 của đạo diễn Yoshihiro Fukagawa kể về câu chuyện của một thầy hiệu trưởng đã về hưu và một chú mèo đi lạc tại Nhật Bản. Tác phẩm thực sự đã chạm đến trái tim, những suy nghĩ đơn thuần nhất của người xem. Một câu chuyện man mác buồn nhưng đem lại cảm giác ấm áp tựa như sự "vuốt ve" an ủi, sưởi ấm tâm hồn ta trong nỗi cô đơn.

 

Thầy giáo và chú mèo Mii

Bộ phim giống như một tác phẩm tài liệu đời thường, diễn tả cuộc sống thường ngày của một vị hiệu trưởng già về hưu Kyoichi (Issey Ogata) và chú mèo hoang đi lạc Mii. Trong không gian buồn ảm đạm, trầm mặc đầy suy tư, câu chuyện hiện lên như một sự kết nối kỳ lạ về động vật và con người.

 

Chú mèo Mii từng được người vợ quá cố của ông Kyoichi chăm sóc

Mii là một chú mèo nhỏ, đi lạc, từng được người vợ đã mất của ông Kyoichi chăm sóc nhưng ông Kyoichi lại không thích Mii vì chú hay quậy phá, quẩn quanh nhà và đứng trước bàn thờ Phật. Cho đến một ngày, Mii không xuất hiện nữa. Trong sự cô đơn, trống vắng của tuổi già lúc này, ông Kyoichi lại đi tìm Mii.

 

 

Chú mèo Mii tinh nghịch, tự do và phóng khoáng như đại diện cho những cuộc gặp gỡ và chia ly không thể biết trước trong cuộc đời mỗi người, còn thầy Kyoichi là đại diện cho sự hoài cổ và cố chấp. Hai sinh vật trái ngược đó lại ở bên cạnh nhau trong một bầu không khí nặng nề, u ám, để rồi khi Mii biến mất, thầy Kyoichi mới chợt nhận ra sự lẻ loi, lạnh lẽo trong cuộc sống này. Ông như chợt hiểu ra và biết học cách đối mặt với thực tại, bắt đầu mở lòng hơn với mọi người.

 

 

← Bài trước Bài sau →