Giống loài được yêu thương vô điều kiện?!?

Vâng, mèo chính là giống loài ấy. Dù chúng có làm ra bất cứ lỗi lầm gì, chỉ cần ngước đôi mắt tròn xoe và làm nũng với chủ, mọi lỗi lầm sẽ ngay lập tức bay biến không vết tích. 

Không tin thì tìm xem có bóng hình quen thuộc của mình trong câu chuyện dưới đây không nhé!!

 

Cứ long lanh như này thì ai mà không yêu cho nổi 

 

"Có một con mèo nhỏ, vô cùng xinh đẹp. Nhưng tính cách của nó rất khó hiểu, nên nó luôn cảm thấy cô đơn. Nó gặp gỡ những con mèo khác, dùng sự đáng yêu của mình để quyến rũ chúng. Mèo con đã trải qua khá nhiều cuộc tình. Đối với mèo con, tình cảm giống như một trò chơi. Nó dễ dàng bắt đầu một mối quan hệ, và cũng dễ dàng bỏ đi khi nó chán. Rồi một ngày, con người xuất hiện...

 

 

Con người nhìn thấy mèo con ngốc nghếch, đáng yêu. Mèo lại thấy người hiền lành, tốt bụng. Nó tìm cách làm thân với con người. Con người thương con mèo nhỏ nên đã mang nó về nuôi. Hàng ngày chơi với nó, cho nó ăn. Chăm lo cho nó. Con người đã cho nó một mái ấm. Con người thường kể những câu chuyện của mình cho mèo con trước khi đi ngủ. Mèo dụi đầu vào lòng người lim dim mắt, làm ra vẻ như nó hiểu chuyện lắm. Một lúc sau, mèo ngủ. Người bế nó vào ổ. Mèo con có một cảm giác lạ lẫm lắm. Có một người quan tâm, yêu thương nó không vì lý do gì cả. Nó không còn cảm thấy cô đơn nữa. Nó đã có suy nghĩ là sẽ mãi ở đây, cùng với con người. Nó đã nghĩ rằng nó đã tìm được một chốn dừng chân. 

 

 

Nhưng rồi ngày ngày mèo con ăn và ngủ, nó dần cảm thấy chán. Con người bận bịu không có thời gian chơi với nó. Mèo con bắt đầu có suy nghĩ tìm đến những con mèo khác. Có những đêm người làm việc xong, muốn xem mèo con đã ngủ hay chưa, có lạnh hay không. Nhưng không tìm thấy. Con mèo nhỏ đã bỏ đi, theo những con mèo khác. Con người hốt hoảng, lo lắng tìm kiếm nó. Rất lo. Khi biết rằng mèo con đã quay lại chốn cũ, người cảm thấy rất buồn, cô đơn và hụt hẫng. Con mèo đi lang thang, gặp một con mèo khác khiến nó rất thích. Nó không muốn về nhà nữa. Nó lại chìm đắm trong những thú vui trước đây của nó. Quên hết tất cả. Đến khi đói, mèo con trở về nhà.

 

 

Con người nhìn thấy nó, những lo lắng trong lòng mới với đi một ít. Người lấy đồ ăn cho nó, dọn chỗ ngủ cho nó. Mèo con vô tư, cứ nghĩ con người không biết gì cả. Và những đêm sau đó mèo con lại đi. Dần dần, nó nhận ra con người đang ngày càng lạnh lùng với nó. Tuy vẫn chăm sóc cho nó nhưng không còn tâm sự với nó, không còn chơi đùa với nó nữa. Người luôn nhìn nó bằng một ánh mắt buồn. 

 

 

Mèo con cảm thấy hơi tội lỗi, nó muốn nói với người nó xin lỗi. Nhưng mèo con không biết nói. Nó giả vờ như không biết tới cảm xúc của con người. Và nó lại đi. Nó nghĩ rằng con người sẽ không bỏ nó đâu. Càng ngày nó đi càng muộn hơn và có những hành động quá giới hạn. Con người đều biết hết, nhưng cố gắng chờ thêm một thời gian nữa, cố gắng dùng lòng tốt của mình mong mèo con thay đổi. Nhưng con mèo lại không nghĩ thế. Những điều nó làm càng khiến người lo lắng và buồn nhiều hơn nữa. Con người bỗng giật mình nghĩ đến những điều người ta vẫn nói "mèo là loài bạc bẽo." Và lí do tại sao nó luôn cô đơn. Tất cả là tại nó. 

 

 

Một ngày, mèo con trở về nhà. Nhưng người không còn ở đó nữa. Nó bắt đầu sợ hãi và đi tìm con người. Một tuần, mèo con cảm thấy hối hận. Nó biết người bỏ đi là tại nó. Cuối cùng nó cũng tìm được con người, nó muốn oà khóc, muốn nói cho người biết đối với nó người quan trọng như thế nào. Con người thấy mèo con gầy gò, ốm yếu, lông bết lại. Người thương, lại đem nó về nhà nuôi. 

 

 

Con người nói với mèo con những gì mình nghĩ, muốn mèo ngoan ngoãn ở lại bên cạnh mình. Những ngày sau đó, người chăm sóc cho nó tốt hơn, cố gắng dành thật nhiều thời gian cho nó. Mèo con lại béo tốt trở lại. Nó cảm thấy biết ơn lắm. Nó thật không biết nó sẽ sống như thế nào khi không còn người nữa. Tất nhiên nó vẫn sẽ tồn tại. Nhưng không vui. Nó cũng quấn lấy người nhiều hơn. Nó tự hứa với người nó sẽ thay đổi. Con người nghĩ rằng mèo con đã hiều ra và sẽ ở lại bên cạnh mình. 

Nhưng mèo con không làm được. Đêm xuống nó lại nhớ tới con mèo kia và bỏ đi. Con người nhìn thấy mèo con đi, lặng lẽ không nói gì, quay mặt đi. Người cảm thấy hụt hẫng lắm. Thì ra những cố gắng của mình đối với mèo con chẳng là gì cả. Người đã không đủ đặc biệt để níu mèo con ở lại, không đủ đặc biệt để khiến mèo con động lòng. Con người khóc, những giọt nước mắt đầu tiên. 

 

 

Những tháng ngày sau đó, mèo không về nhà. Người cũng không đi tìm. Một tuần, rồi hai tuần. Con người đã dần chấp nhận sự thật mèo con đã không còn ở bên cạnh mình nữa. Dù rằng trong lòng người vẫn cảm thấy trống vắng. Bạn bè khuyên người đừng mong chờ gì ở mèo con nữa, bản chất của nó là như vậy, không thể thay đổi được. Con người nhớ mèo con rất nhiều, lo lắng không biết nó sống ra sao. Biết đâu khi không có người mèo con sẽ thấy vui hơn. Đã nhiều lần muốn chạy đi tìm mèo con, mang nó về nhà. Đã nhiều lần nghĩ rằng chỉ cần mèo con về, người sẽ ôm nó thật chặt, không để nó đi đâu nữa. 

Người rất muốn cho mèo một cơ hội nữa chứ. Nhưng người không biết mình có đủ dũng cảm để làm điều đó không. Vì từng cho mèo con cơ hội rồi nhưng không được như ý muốn. Bây giờ khi nghĩ tới mèo con, người không còn thấy vui nữa, người sợ. Người sợ cảm giác mà mình đã được nếm trải. Người sợ mèo con lại làm mình buồn. Tại người hèn nhát, người nghĩ mình sẽ không thể chịu đựng thêm được nữa. Người sợ hãi, nên người chạy trốn. Người không cho mèo con cơ hội làm mình tổn thương nữa. Cũng chính là người không cho bản thân mình cơ hội được ở bên cạnh mèo nữa.

 

 

Một buổi sáng thức dậy với cảm giác trống vắng khi không còn mèo con bên cạnh. Người sửa soạn bắt đầu cho một ngày mới. 

Khi bước chân ra khỏi nhà, mèo con nằm trước cửa, ngước nhìn con người. 

- Meow... 

Giây phút ấy, con người biết trái tim mình lại mềm nhũn ra rồi..."

 

 

Đó, dù chú mèo của bạn có gây ra bất cứ lỗi lầm gì thì bạn đều sẽ sẵn sàng tha thứ và yêu thương nó vô điều kiện mà thôi... Nhưng dù sao hãy vuốt ve, yêu thương và quan tâm bé mèo con của mình thật nhiều nhé, đừng để nó cảm thấy cô đơn. Vì mọi tình cảm bạn trao đi sẽ được đáp lại xứng đáng mà <3

Bài sau →